Thượng Hải – Bầu trời tự do (Phần 2)

Hành trình

(Tiếp từ Phần 1)

Tháng 4 năm 2018, mình tới Thượng Hải và được gặp các thần tượng của mình. Hai ngày workshop dày đặc các bài nói chuyện và chia sẻ kinh nghiệm trong ngành concept art, mỗi bài nói kéo dài khoảng 3 giờ. Buổi tối ngày workshop cuối cùng, chúng mình có một bữa tiệc giao lưu để toàn bộ học viên và các artist có thể nói chuyện thoải mái với nhau.

Nói chung tất cả các artist đều được vây kín bởi rất nhiều người, mọi người xin chữ ký và xin một vài sketch để làm kỉ niệm. Cá nhân mình cảm thấy xin sketch hơi…tham vì ở hội trường có rất nhiều người, ai cũng muốn có được hình vẽ như vậy thì mọi người không tự cảm thấy là thần tượng của mình sẽ bị mệt hay sao? Hàng người xếp hàng chờ xin sketch của chú Kim Jung Gi dài dặc dặc, làm người nổi tiếng thế giới khổ lắm.

Mình đi vòng vòng, vòng vòng quanh hội trường. Ở thời điểm đó, mình nhút nhát và rụt rè hơn bây giờ rất nhiều, mình không chủ động bắt chuyện với ai mà chỉ lặng lẽ quan sát. Một năm trôi qua, giờ khi nghĩ lại mình nhận ra việc đó tự làm mình thiệt thòi. Mình đã bỏ ra một số tiền không nhỏ, vượt qua hàng nghìn km để đến đây nơi rất nhiều người cùng chung sở thích với mình đang đứng trong một căn phòng. Vậy mà mình chỉ im lặng và đứng nhìn họ.

Cuối cùng thì mình cũng lấy được chút can đảm và chia nó ra được ba phần. Phần thứ nhất: Mình nói chuyện với Artgerm.

Artgerm vẽ tặng fan

Sau khi để ý các bạn bu quanh Artgerm chỉ để xin sketch mà chẳng ai trao đổi hay đặt câu hỏi gì cho anh ấy cả, mình mạnh dạn chen vào cùng dòng người với mong muốn được nghe nhận xét về portfolio của mình. Trước chuyến đi thì quả thật mình đã nghiên cứu rất kỹ xem mình có thể làm được gì trong workshop ngoài việc nghe thuyết trình. Và một trong số các lợi ích mà mình muốn tận dụng đó là được nghe nhận xét của những người có chuyên môn về tranh mình vẽ. Portfolio của mình đã được sắp sẵn trong Ipad thành một album riêng nên cũng tiện để Artgerm có thể lướt qua chúng liên tục. Và những gì Artgerm nói với mình đã trở thành một trong những điều mà mình nhớ mãi trong hành trình xây dựng sự nghiệp vẽ:

Trích từ Studio Vlog: 5 điều mình ước đã làm sớm hơn

Phần can đảm thứ hai được sử dụng một cách ngẫu nhiên. Mình muốn nói gì đó với Bobby Chiu, artist mà mình đã đã theo dõi kênh và nghe phỏng vấn trên kênh Youtube trong hai năm. Mình cũng thử vẽ theo sở trường của Bobby đó là “creature design”- thiết kế các loài vật giả tưởng, khi ở Việt Nam. Vì thế mình rất muốn nghe nhận xét của anh ấy về một vài phác thảo mình đã có trong sổ sketch.

Sau khi thoát khỏi nhóm các bạn Trung Quốc vây quanh Artgerm, mình nhìn thấy từ xa xa, anh Bobby đang đứng nói chuyện rôm rả với một nhóm học viên rồi. Vì thế, mình lại rảo bước quanh hội trường và tìm gì đó để làm trong lúc đợi Bobby có thời gian rảnh. Lúc đó, trong một góc phòng, Nicolas Nerimi đang ngồi cùng Kim Hyun Jin – trợ lí và là người chụp ảnh cho Kim Jung Gi. Mình te te bước tới gần gần đó vì thấy có vài bạn cũng đang ở đó nói chuyện rồi. Chú Hyun cực kì hồ hởi và thân thiện (thật sự sốc ha ha), khi thấy mình đang đơ đơ, chú chỉ về phía Nicolas và ra hiệu mình hãy thoải mái nói chuyện đi. Ngại ghê á, chẳng biết nói gì, mình lại xì cái portfolio ra vậy.

Nicolas Nerimi là một người hướng nội, chú nói rất bé và có vẻ gì đó như muốn tránh cái đám đông học viên này ra hết sức có thể (thế nên mình lại càng ngại). Dù sao thì mình cũng ở ngay bên cạnh rồi và mình hỏi xin ý kiến về những tranh mình đã vẽ. Sau khi lướt qua một lượt, Nicolas nói: “Tao thích tranh này m ạ”


Illustrations for Animal Asia Newsletter 2016.

Với những gì mình cảm nhận được qua quan sát bên ngoài, không khó hiểu nếu trong đám tranh của mình, Nicolas lại thích bức tranh này. Bức tranh được vẽ bằng mực trên giấy dành cho News Letter của Animals Asia vào năm 2016. Mội bức tranh hiền và tĩnh lặng, mình đã dành cho nó khá nhiều thời gian và tâm huyết. Để không làm phiền Nicolas, mình cảm ơn và nhanh chóng rời đi. Dù sao thì ở một hội trường với hàng trăm học viên, anh ấy sẽ vất vả đây.

Cuối cùng thì mình cũng có cơ hội để dùng nốt phần can đảm còn sót lại của mình để tiến về phía Bobby Chiu. Nghĩ lại thì có lẽ mình đã run run và nói rất ngập ngừng, chắc là cũng siêu nhạt nhẽo luôn…Một vài nhóm khác có vẻ như đã có một cuộc trao đổi rất thoải mái với anh ấy trong khi mình chỉ có thể nói ra đúng các ý chính mà mình đã cố soạn sẵn trong đầu từ trước. Lướt qua các bản sketch bằng bút chì của mình, Bobby Chiu nhận xét thẳng thắn, chỉ ra những điều không hợp lí trong giải phẫu và cả logic khi mình vẽ các con vật giả tưởng. Chỉ có 1 trong số các sketch được anh ấy khen, đó là bức Spider Daisy:

Mình hỏi Bobby: “Làm thế nào để vẽ được côn trùng trông dễ thương vậy ạ? Tao đã cố thử nhưng chúng có quá nhiều chân và vài đặc điểm không thể nào vẽ dễ thương nổi, tao thấy quá khó…”

Anh ấy trả lời: “Mày thấy khó thì mãi nó cũng sẽ vẫn khó mà thôi, chỉ là mày chưa đào sâu vào tìm hiểu và làm hết sức mình” Vừa trả lời, anh ấy vừa vẽ demo một chú kiến trong sổ sketch của mình.

“Côn trùng vẫn dễ thương như thường nhé!” – đóng khung bức vẽ chú kiến của Bobby Chiu cắt ra từ sổ sketch

Lời khuyên từ những người nổi tiếng trong chuyến đi này đã tác động rất nhiều đến chặng đường mình đi trong những năm tiếp theo. Mình ít nghi ngờ bản thân hơn, ngừng than thở, cố gắng hơn để tìm ra giải pháp mỗi lần đặt bút vẽ.

Suốt thời gian ở workshop, mình được các bạn người Trung Quốc đối xử hết sức nhiệt thành và thân thiện. Ngôn ngữ là rào cản lớn nhất, chúng mình dùng tiếng Anh làm cầu nối để hiểu nhau. Trước workshop, mình đi bộ khoảng 1km cùng em ngồi cạnh và một bạn học viên khác (chúng mình bắt gặp trên đường – cũng đang đi tìm đồ ăn) để ăn tối. Mình còn làm quen với một nhóm các bạn gái đến từ nhiều nơi trên đất nước Trung Quốc. Một trong số các bạn tặng mình tranh minh hoạ của bạn ấy, in trên một tấm vải, nằm trong series các ngày lễ truyền thống của văn hoá Trung Hoa.

Ngày lễ thành hôn – Tranh của một hoạ sĩ quên không hỏi tên mất rồi

Hai bạn gái khác mời mình ăn lẩu, trong đó có bạn Snow, người mình có duyên gặp lại ở Bắc Kinh chỉ vài tháng sau đó (mình sẽ viết về chuyến đi này).

Workshop kết thúc, mình ở lại Thượng hải thêm vài ngày và cố gắng đi nhiều nơi nhất có thể, trong đó có Disneyland, nơi mình đã mơ về suốt một thời thơ ấu.

Bài học nhớ đời: luôn xem dự báo thời tiết từng ngày. Hôm ấy trời trở lạnh, nhiệt độ hạ xuống 10 độ C so với hôm trước.
Mình run lập cập suốt cả ngày và cuối cùng phải ra về sớm hơn dự kiến.
Dù sao thì cũng toại nguyện rồi YAYYYYY
Diễu hành Toy Story
Phục trang được thiết kế rất tinh xảo và giống hệt phim
*thả tim thả tim*

Buổi tối ở Thượng Hải rất lung linh và an toàn (mình đã hỏi kỹ các bạn người Trung Quốc, chủ nhà homestay và cả các bạn mình đi du học ở Trung Quốc thì đều nhận được câu trả lời giống vậy). Đường phố thì sạch và bạn có thể thong dong đi bộ một mình trong công viên, vườn hoa lúc 10pm mà chẳng phải sợ điều chi cả. Đi dọc các con phố lỗng lẫy và rộng lớn ở Thượng Hải, mình đã thực sự cảm thấy hạnh phúc. Khi đó mình 24 tuổi, mình đang sống trong giấc mơ của mình. Mình được làm những gì mình thích, mình còn trẻ và khoẻ, cảm tưởng như lúc đó mình là siêu nhân vậy, ha ha.

Bầu trời thật cao và mình thật tự do.

Mình đã rất may mắn có thể cảm nhận được điều đó trong đời, như thể cả thế giới đang đứng về phía mình. Chuyến đi sẽ không thực hiện được nếu mình không có sự ủng hộ của bố mẹ, của bạn bè và công ty. Mình cũng sẽ rất cô đơn nếu như em bé người Trung Quốc đã không chủ động bắt chuyện làm quen và ngồi cạnh mình suốt workshop. Mình sẽ chẳng vui vẻ gì nếu chủ nhà ở homestay mất dạng hoặc điều gì đó tệ hơn thế, nhưng họ luôn có mặt và hỏi xem mình cần gì, một ngày của mình ra sao, mời mình uống rượu vang, nấu cơm cho mình và kể cho mình nghe cuộc sống ở Thượng Hải. Và thật chán nếu mình không gặp Snow, cô bạn nhỏ đáng yêu không nói tiếng Anh, chúng mình nói chuyện với nhau qua Google Translate. Mình còn phát hiện ra chị họ của mình cũng đang ở Thượng Hải, nhờ có chị mà mình có nhiều ảnh đẹp (vì đi một mình chẳng ai cầm máy chụp cho cả), hai chị em cùng uống cafe ở Starbuck lớn nhất thế giới.

Chẳng có ai chụp ảnh cho, mình gài máy ảnh trên một cái cây, đặt bấm giờ và…chạy! Một ngày nắng vỡ đầu…
Shanghai Chenshan Botanical Gardens

Mình có thể đứng một mình ở Thượng Hải là vì luôn có mọi người ở bên mình. Khi chọn một con đường đơn độc để đi, chưa bao giờ mình nghĩ đến tất cả những điều này. Mình chỉ biết đâm đầu vào những gì bản thân muốn. Giờ đây, khi đã trưởng thành hơn một chút, mình cũng cố để thi thoảng có thể là một ngày vui của ai đó, hỗ trợ và hỗ trợ, bởi bản thân mình đã được trao cho rất rất nhiều sự giúp đỡ tuyệt vời.

Nếu có thể, mình sẽ tìm kiếm một “Thượng Hải” khác, lại bước đi trên những con đường gió lồng lộng như buổi tối hôm đó. Một buổi tối tự do, một bầu trời thứ hai. Mà cũng có thể chẳng cần tìm đâu xa, chỉ cần tin vào chính mình và được làm những gì mình muốn, bầu trời ấy đã luôn ở trong tim mình rồi.

Thượng Hải – Bầu trời tự do (Phần 1)

Hành trình
Thượng Hải, tháng 4 năm 2018

Chuyến đi tới Thượng Hải đánh dấu lần đầu tiên mình đi du lịch một mình.

Không gia đình, không bạn bè, mình đã quyết tâm một mình tới Trung Quốc vì một lí do duy nhất: Schoolism Live Workshop!

Schoolism là một website học vẽ online chuyên về Concept Art cho phim, hoạt hình và game. Đó là một cái gì đó rất khác với hướng đi của mình ở thời điểm bây giờ. Vào thời điểm đó cách đây hai năm, ngay sau khi trở thành một hoạ sĩ minh hoạ tự do, mình rất đam mê tự học trên trang này. Cho dù sau này, công việc cũng như sở thích đã dẫn mình đi theo một hướng hoàn toàn khác với những gì Schoolism cung cấp, mình vẫn học được ở đây rất nhiều kiến thức nền tảng cơ bản.

Đau lòng mà nói, một khoá học trực tuyến ở đây, đối với mình còn giá trị và cô đọng hơn một năm mình đi học ở trường đại học tại Việt Nam.

Tóm lại, ở thời điểm từ 2015 đến 2017, mình theo sát mọi hoạt động của Schoolism: đăng kí học, nghe phỏng vấn trên Youtube và cuối cùng là ngóng chờ một ngày được tham gia LIVE Workshop của họ. Đây là một hoạt động hằng năm của trang này nhằm đưa các nghệ sĩ nổi tiếng trong ngành Concept Art đi nói chuyện/ giảng dạy vòng quanh thế giới dưới hình thức workshop. Vào năm 2016, Schoolism công bố họ sẽ đưa Singapore vào lịch trình – nơi gần nhất với Việt Nam. Từ khi biết được tin này, mình đã mong ngóng từng ngày và tiết kiệm từng đồng. Một ngày nọ, cách ngày diễn ra sự kiện khoảng 1 tháng, Singapore biến mất khỏi lịch trình trên trang web của Schoolism. Hốt hoảng, mình email cho họ để hỏi xem sao (việc mà một đứa nhát gan như mình bình thường không bao giờ làm). Mình nhận được lời xin lỗi chân thành và lịch sự từ một trong số các nhân viên của Schoolism, nói rằng họ rất tiếc vì không thể tổ chức workshop tại Sing và hẹn mình một ngày không xa (cũng chẳng biết là ngày nào…)

Thư trả lời của Schoolism. Buồn…

Ở thời điểm này, sau nhiều ngày ăn dè, mình đã tiết kiệm được một số tiền, tưởng như chuẩn bị mua vé máy bay, đặt phòng khách sạn chuẩn bị sang Singapore đến nơi rồi. Vậy mà…Nhắc mới nhớ, sau khi không được đi, mình đã đổ tiền vào Ipad luôn, tóm lại mình không phải kiểu người có thể giữ và có tiền tiết kiệm, một thói quen xấu xí cần sửa đổi gấp.

Tại văn phòng công ty năm 2018

Hơn một năm trôi qua từ ngày ấy. Đầu năm 2018, mình đã đi làm tại một công ty nhỏ, dưới nhiệm vụ vẽ minh hoạ cho các bài giảng Tiếng Anh. Khi mình ngồi trong một cái box ở công ty, yên ấm với công việc tạm gọi là ổn định, Schoolism thông báo họ sẽ tới Trung Quốc. Vì đã không được đi như dự tính một năm trước, mình chớp lấy ngay cơ hội này, dù còn bao nhiêu điều băn khoăn vì mình thực sự chẳng biết đất nước Trung Quốc như thế nào, ngoài những thứ tiêu cực được nghe trên đài báo và mạng xã hội ở Việt Nam.

Tuy nhiên, trái với dự đoán, gia đình không có dấu hiệu cấm cản, sếp cũng ủng hộ việc đi học và ký cho mình đơn xin nghỉ phép tức thì, còn dặn: “Ngoài chữ ký của anh em còn cần con dấu nữa mới chắc xin được visa nhé, đợi anh một tí!”. Chuyến đi không phải là vấn đề nan giải. Với số tiền kiếm được tại đây, mình cũng không bị bấp bênh về mặt tài chính. Thiên thời, địa lợi, nhân hoà, mình sẽ đến Thượng Hải!

Tự đi xin Visa vào một ngày mưa phùn, không ngờ có người chụp lại cảnh mặt dài ngoẵng này
để viết bài kinh nghiệm xin Visa Trung Quốc

Vé tham dự workshop

Bước chân tới Thượng Hải trong sự hồi hộp xen lẫn lo lo vì phải làm mọi thủ tục một mình, nhưng mình cũng vui vì đã thoát khỏi những nỗi sợ vớ vẩn nhát gan hồi còn thơ bé để đến được đây. Ở Thượng Hải, mọi người không nói tiếng Anh nhan nhản và tốt như mình tưởng. Không phải ai cũng hiểu tiếng Anh và thậm chí đáp lại mình bằng tiếng Anh, vì mình giống người Trung Quốc. Mình còn nhớ nhân viên ở bến tàu Maglev nói với mình: “Nhanh chân lên nào!” hay khi nhân viên ở một quán ăn sang chảnh trong trung tâm thương mại nói: “Mày trông giống người Trung Quốc cơ mà?!” – tất cả bằng tiếng Trung Quốc dù mình hỏi họ bằng tiếng Anh (xem phim chưởng từ hồi bé cũng có lợi, bạn có thể hiểu vài cách diễn đạt cơ bản). Nhưng cũng chẳng sao cả, có lẽ niềm vui và sự tự do khi được du ngoạn ở một trong những thành phố nổi tiếng nhất thế giới đã khiến mình bỏ qua hết những thứ linh tinh, để hưởng thụ từng giây phút một khi mình có mặt tại đây.

Buổi tối đầu tiên ở Thượng Hải
Dàn mô hình đồ chơi ở trung tâm thương mại, siêu mắc
Buổi sáng ngày đầu tiên đi học

Ngày đầu tiên ở Schoolism Live Workshop, mình làm quen được với một em nhỏ người Trung Quốc. Em ấy muốn đi du học ở Mỹ vì vậy có thể nói tiếng Anh lưu loát. Mất một lúc, mình mới nhận ra là các bạn người Trung Quốc tham dự sự kiện không cùng đăng ký trên một trang web như mình, các bạn cũng được hướng dẫn đăng kí đặt đồ ăn trưa trong khi mình thì không vì mình có biết tiếng Trung đâu…Trung Quốc là một đất nước hoàn toàn khác biệt với thế giới bên ngoài nên tại đây, mọi thứ mình biết đều không có ý nghĩa gì mấy. Nếu thế giới dùng cái này, thì họ sẽ có cái khác, hoặc một bản sao khác. Nếu mình dùng bộ Adobe, họ sẽ có một bộ phần mềm riêng với một hệ thống khác biệt để sáng tạo dành cho “nội địa”. Dù sao thì, tiếng Anh đã trở thành cầu nối để hai chị em dễ dàng nói chuyện rôm rả với nhau về việc vẽ vời.

Chờ đợi từ rất sớm

Để đi học, mình đi tàu điện ngầm mất 20 phút, sau đó đi bộ thêm 30 phút nữa. Khi tới nơi thì đã có một hàng dài các bạn người Trung Quốc đang đứng đợi giờ mở cửa. Ai cũng ngạc nhiên khi mình nói tiếng Anh, vì với khuôn mặt của mình, họ đinh ninh mình là người Trung Quốc. Thậm chí giờ nghĩ lại, có thể họ đã nghĩ đây là một con bé hâm hâm người Trung Quốc đang nói tiếng Anh mà thôi ha ha.

Hội trường khi đến giờ đông nghịt người. Để mở đầu, người dẫn và cũng là thần tượng của mình anh Bobby Chiu đứng lên giới thiêụ. Nhờ làm quen được với một ai đó để giữ máy ảnh giùm, mình cũng có được vài tấm ảnh làm kỷ niệm. Nói chung khi đi một mình thì cởi mở thật có lợi, ước gì mình đã có đủ can đảm để làm quen được với nhiều người hơn nữa.

Artgerm Lau là một hoạ sĩ nổi tiếng mà mình đã biết từ trước nhưng không thực sự hâm mộ. Cuối cùng thì suy nghĩ của mình đã thay đổi hẳn khi thấy tác phong chuyên nghiệp của anh ấy trên sân khấu. Thuyết trình xong, anh gọi mọi người lên nói chuyện, ký tặng và chụp selfie, mình cũng lon ton chạy lên.

Chụp ảnh cùng Artgerm

Tiếp đến, hoạ sĩ Kim Jung Gi bước lên sân khấu trong sự hú hét của tất cả mọi người. Chú ấy chẳng nói một tí tiếng Anh nào mà chỉ nói đùa bằng tiếng Hàn rồi cười he he. Được nhìn chú Kim vẽ giống như đi xem show vậy, mọi người đều chăm chú quan sát. Thi thoảng chú sẽ dừng lại và giải thích tại sao lại vẽ góc như thế, cách chú tưởng tượng khối của vật mẫu ra sao và demo bên góc của tờ giấy.

Mình được ngồi khá sát với bục sân khấu để xem chú Kim Jung Gi vẽ. Cái chú đang giữ máy quay như kiểu trợ lí, chú ấy cũng cực kỳ dễ thương thân thiện

Mình nhận thấy hầu hết các bạn Trung Quốc đều thuê máy phiên dịch, tuy nhiên lại chẳng có máy nào dịch từ tiếng Hàn sang tiếng Anh cả. Mình và khoảng 15 người khác trong căn phòng là một nhóm nhỏ chỉ nói tiếng Anh, đành lặng lẽ quan sát mà không được dịch những đoạn chú Kim giải thích về quá trình vẽ. Một thiếu sót lớn của ban tổ chức làm mình khá bất ngờ và thất vọng.

Việc không có người phiên dịch tiếp diễn ở ngày thứ hai của workshop, artist hôm đó là Nicolas Nemiri, một hoạ sĩ người Pháp. Mặc dù buổi demo của anh ấy rất thú vị nhưng việc phải đứng nhấp nhổm vài tiếng đồng hồ để hóng một vài người dịch hộ từ tiếng Trung sang tiếng Anh, có lúc chẳng nghe được, không hiểu gì, làm cho sự kiện kém trọn vẹn biết bao nhiêu.

Khi phải xếp hàng mua artbook, người Trung Quốc tất nhiên là đông hơn Việt Nam, còn nguy hiểm cũng không biết là ngang hay hơn kém ra sao. Cảnh tượng 40 quyển artbook của Nicolas Nemiri bay đi trong tích tắc và dòng người lũ lượt chen lấn vẫn ở trong kí ức của mình. Mình mà còn thấy hoảng thì chắc mấy artist nước ngoài cũng hãi lắm. Em nhỏ người Trung Quốc ngồi bên cạnh mình đã quyết tâm chen vào biển người và giành giật để mua một quyển. Trong lúc cô bé ấy tiếp tục đi chiến đấu để mua những món đồ lưu niệm khác (print, pin, .v..v..) mình được thảnh thơi ngồi lướt qua quyển artbook ấy.

Thực ra mình không phải fan cuồng nên không đứng xếp hàng xin chữ kí của chú Kim Jung Gi. Trong khi mọi người chen chức nhau, mình chỉ ngồi ở dưới xem art book của Nicolas Nemiri.



Yayyy

Thế nào mà quay ra quay vào tự dưng thấy cái hàng dài ngoằng ngoặc ấy bỗng nhiên chẳng có ai. Có lẽ sau khi xin chữ ký, mọi người cũng không nói chuyện và chia sẻ được với chú Kim vì chú chỉ nói được tiếng Hàn. Xin chữ ký xong, mọi người tản đi hết để chú ngồi lại một mình. Mình thấy vậy te te chạy tới hỏi chú có muốn chụp tự sướng với mình không. Chú í cực thân thiện, cảm ơn mình thank you rồi xia xỉa các thứ loạn xị (tưởng mình là người Trung Quốc). Thực ra lúc chụp mình ấn nhầm nút quay, quay đi quay lại, ngốc hết chỗ nói. May thay chất lượng video đủ tốt để cắt thành một tấm ảnh kỉ niệm đẹp.

[Còn tiếp…]

Studio vẽ: Ngày ấy và bây giờ

Trải nghiệm

Có lẽ từ khi mình “đấu tranh” với gia đình để được ở riêng năm mình 23 tuổi, thì Studio của mình cũng được hình thành. Studio bao nhiêu năm cho đến nay vẫn chỉ là một góc học tập nho nhỏ, khi có, khi không gắn liền với chỗ mình sống, có chăng là đến nay nó đã gọn gàng hơn và tinh giản hơn trước rất nhiều. Mình nghĩ rằng, sự thay đổi của góc học tập này cũng phản chiếu sự thay đổi trong chính con người mình. Khởi đầu là vào năm 2015, mình mở một tiệm gốm tại nhà.

Cửa hàng gốm Dímy – 2015

Để dành chỗ cho phòng bán gốm ở bên ngoài, mình “phải sống” trong Studio của mình, theo nghĩa đen, nghĩa là ngủ ngay sát cạnh bàn học. Và vào thời điểm đó, mình vẫn còn cực kỳmộng mơ. Mình sưu tầm đủ thứ mà mình thấy dễ thương, lạ kỳ và đặc biệt. Kiểu như một cái cúc áo hay hay, một quả thông, một cái lọ trông có vẻ dị dị,.v.v…Sở thích này khiến Studio của mình lúc nào cũng ngập trong đồ, đồ vẽ, đồ chơi đủ loại (mà mẹ gọi là đồng nát) và sách truyện.

Studio kiêm chỗ ngủ của mình – 2015

Rồi mình cũng bận vẽ và tiệm gốm phải đóng cửa, mình nhận ra rằng một mình mình không đủ sức cáng đáng cả sự nghiệp và sở thích kinh doanh cùng một lúc. Một lần nữa, Studio lại được biến đổi. Máy tính, máy scan thay thế cho gốm. Ở thời điểm này, khi mở mắt dậy, điều đầu tiên mình nhìn thấy không phải là cái bàn học nữa, chỗ học và chỗ ngủ đã được tách rời.

Cửa hàng gốm đã được thay thế bởi bàn học – 2016

Đến ngày hôm nay, hai phần ba số đồ đạc trong hình đã biến mất, được thay thế bởi những thứ thực dụng hơn là chỉ để trang trí cho đẹp. Ngày đó, có lẽ mình chỉ quan tâm đến cảm giác mình có được khi ở quanh những thứ đồ này, dù mỗi ngày mình có đá phải chân bàn bao nhiêu lần, có phải giữ con mèo tránh khỏi những đồ trang trí hay phát điên vì cố gắng giữ sạch mọi thứ khỏi bụi bẩn nhưng không được.

Phiu Thi bên cửa sổ cạnh bàn học – 2016

Đồ đạc trong Studio cũng đánh dấu những biến chuyển trong phong cách vẽ của mình. Ở thời kỳ đầu, mình chủ yếu vẽ nét (linework) phục vụ trend làm sách tô màu, đột ngột rộ lên vào năm 2016 . Và chiếc bàn kính là một công cụ cũng tạm được, dùng để can nét. Tuy nhiên thực lòng mà nói, mình chưa bao giờ ưa thích chiếc bàn này, không hiểu làm cách nào để ngồi làm việc thoải mái với nó, không hiểu sao những người làm kiến trúc có thể thoải mái làm việc với chiếc bàn này nhỉ? Dù sao thì, chỉ sau một vài tháng sử dụng, chiếc bàn không còn hữu ích với mình nữa và được chuyển ngay cho người khác khi mình đổi dần sang vẽ với Photoshop và tô màu bằng Wacom.

Studio giai đoạn mình bắt đầu vẽ digital – 2016

Mình còn nhớ ở thời điểm này, không khí làm việc trong Studio khá là nặng nề. Mình thường chạy deadline nối từ project này sang project khác, làm việc đến 2-3h sáng, thức dậy vào buổi trưa và cố ăn nhanh để tiếp tục làm việc. Món ăn thường xuyên của mình là lườn gà luộc cho thêm chút gia vị và cơm trắng, bữa ăn tối giản không có rau. Đôi khi, mình ăn luôn trên bàn vẽ và vừa ăn vừa làm việc, chẳng tốt cho sức khoẻ chút nào nhỉ. Nhưng khi ta còn trẻ, sức khoẻ là thứ duy nhất ta còn dư thừa. Cũng như bạn bè và những người trẻ khác, mình chẳng quan tâm lắm đến việc chăm sóc bản thân.

Một số lúc, năng lượng trong mình thực sự cạn kiệt. Mình còn nhớ những buổi tối, khoảng 11h, mình ngẩng mặt lên khỏi màn hình máy tính và thấy trời đã tối rồi…Cả ngày mình ở trong phòng và chẳng gặp ai cả. Mình quyết định đi bộ ra ngoài đường, mua một cốc cafe Latte ở tiệm cafe gần nhà. Cầm cốc cafe nóng trên tay, đi bộ ở vườn hoa lúc đó vẫn còn chưa vắng vẻ, mọi người ngồi chơi, rồi người vô gia cư nằm co ro trên các ghế đá,…mình thực sự cảm thấy cực kì trống rỗng. Cuộc sống của mình khi đó không có nhiều liên kết với mọi người, có rất ít lựa chọn để sẻ chia, cũng chẳng chia sẻ mấy với ai. Và vào buổi tối đó, đây là cái mà mình gọi là tự do? Mình đã nghĩ cuộc đời mình lúc đó thực sự cũng chán. Mình vẽ không phải cho mình, cũng kiếm được tiền nhưng chẳng có thời gian tiêu nó vào việc gì ngoài việc nửa đêm ra đường đi bộ mua một cốc cafe và hóng gió…một mình. Vào cuối giai đoạn tù túng đó, mình có tác phẩm đầu tiên được đăng trên báo Heritage. Đây là bước ngoặt mới, bởi sau đó mình bắt đầu nghĩ đến việc bản thân có được gì từ những thứ mình tạo ra. Tại Studio lúc đó, mình đã tận hưởng chiến thắng đầu tiên này…một mình. (Ha ha)

Ngày nhận được tạp chí Heritage có đăng truyện Từ Thức Gặp Tiên do mình minh hoạ – 2016

Năm 2017, trong một nỗ lực giúp một người bạn làm bộ phim để đời (phim tốt nghiệp) của bạn ấy, hầu như toàn bộ đồ đạc trong Studio của mình được chuyển đến rừng Cúc Phương, nơi đặt bối cảnh quay. Một số đồ đã rơi vãi và nằm lại trong rừng, mình chẳng bao giờ còn gặp lại…

Làm việc trong rừng Cúc Phương – 2017

Ra ở riêng tại một căn nhà cũng thuộc sở hữu chung của gia đình thì cũng không hẳn là đấu tranh, và bố mẹ mình thực sự cũng không hề căng thẳng trong vấn đề này. Tuy nhiên đối với mình, tách riêng để cố gắng xây dựng một cuộc sống tự chủ hơn thực sự là một điều quan trọng và mình chưa bao giờ hối hận với điều đó. Thật là may mắn nhỉ, nhưng vào năm 2017, mình không nghĩ như vậy. Lúc đó mình chỉ nghĩ đến việc “hoàn toàn tự lập”. Mình đã quyết tâm ở riêng nơi khác và thâm chí thuê riêng một căn phòng nhỏ xinh, cách chỗ ở tận 10km để làm Studio (phần vì mình không đủ tài chính để thuê gần nhà, phần vì căn phòng nhỏ này là của một người bạn và mình nghĩ rằng có thể hỗ trợ bạn ấy bằng cách thuê lại). Hằng ngày, trên cung đường dài ngoằn ngèo bên Hồ Tây, khoảng cách xa như thế không làm mình nhụt chí. Mình có một em phụ tá dễ thương, có bạn bè – cũng là những học viên đầu tiên tham gia khoá học màu nước của mình.

Studio Hà Nội Bé Bé – 2018
Lớp học vẽ gồm toàn bạn bè thân thiết tại Hà Nội Bé Bé – 2018

Vào thời điểm này, mình đã chuyển sang vẽ màu nước, vì vậy toàn bộ hệ thống hoạ cụ đã thay đổi rất nhiều so với Studio cũ. Và với bước chuyển mình này, một suy nghĩ đã dần loé lên, đó là: Mình có thể chia sẻ những gì mình đang làm, với mọi người! Và hệ thống máy ảnh và chân máy dần dần xuất hiện trong Studio, nhưng điều đó cũng tương đương với việc mình phải học rất nhiều thứ mới.

Buổi tối ngủ lại studio để chạy deadline – 2018

Những đêm chạy deadline, mình ngủ lại tại Studio này. Đây không phải là nhà của mình, chỉ là một căn phòng nhỏ lạnh lẽo trên tầng hai của một căn nhà cũ kỹ bên Hồ Tây. Mùa đông lạnh, ẩm thấp và buồn, nhưng cảm hứng làm việc của mình lúc đó đã rất khác so với những ngày cày việc ở Studio cũ. Mình không buồn, không chán, cũng không cảm thấy sợ, chỉ muốn được làm việc nhiều và tốt hơn nữa.

Cuối năm 2018, mình chuyển lại về căn nhà cũ của gia đình. Phần vì lí do tài chính, phần vì nó không phù hợp với việc gặp gỡ với mọi người do địa điểm quá xa xôi. Mình sửa sang lại cái studio từ năm nào, và cho nó một cái áo mới sáng sủa, với dàn đèn mới mà mình hay gọi là “sáng mù mắt”. Giờ đây cái studio đã thay đổi khá nhiều, sau khi biết được về phương pháp dọn nhà Konmari của Marie Kondo thì mình đã chào tạm biệt rất nhiều đồ “đồng nát đầy kỉ niệm” năm xưa. Ở một không gian “bình mới rươụ cũ”, mình vừa thấy thân thương, lại vừa thấy lòng tràn đầy cảm hứng. Hoá ra là ta có thể làm cho một không gian cũ lắm, chán lắm trở nên đẹp hơn được…bằng tiền.

Và ai biết được, có thể vài năm nữa khi cuộc sống và tài chính ổn định hơn, mình sẽ có một studio ở đâu đó xa xôi hoặc thậm chí là studio “di động trên từng cây số” – chính là các quán cafe ven đường khi mình đi thực hiện một dự án thú vị nào đó.

Mình chợt nhận ra khi viết những dòng này, mình chỉ có đúng một lần có phòng riêng trong suốt cuộc đời, đó là trong hai năm đầu bước chân vào cuộc đời, mình đi làm công sở và vẫn ở nhà bố mẹ. Khi mình thực sự có một chỗ nào đó, thì đó là cái Studio nơi mình vẽ. Cuộc sống của mình vào quãng trưởng thành là quay quanh bàn vẽ. Chiếc bàn lớn lên và mình cũng lớn lên.

Có câu, cuộc đời thay đổi khi chúng ta thay đổi, không biết với tốc độ thay đổi theo từng năm, Studio và mình sẽ đi về đâu nhỉ?